1imge
7243283012430079396
“Ðâu ngờ tự tánh vốn tự thanh tịnh,
Ðâu ngờ tự tánh vốn chẳng sanh diệt,
Ðâu ngờ tự tánh vốn tự đầy đủ.
Ðâu ngờ tự tánh vốn chẳng lay động.
Ðâu ngờ tự tánh hay sanh vạn pháp.”

AMIDAPHATHAY.mp3

 “Đô Nhiếp Lục Căn, Tịnh Niệm Tương Tục.”

14025534233_8cd0f867b3_o

1509279_1440586056202346_861047506035764269_n

TÁN PHẬT A MI ĐÀ Chanting

Phật A Mi Đà Thân Kim Sắc.Tướng Tốt Quang Minh Tự Trang Nghiêm.Năm Tu Di Uyển Chuyển Bạch Hào.Bốn Biển Lớn Trong Ngần Mắt Biếc.Trong Hào Quang Hóa Vô Số Phật.Vô Số Bồ Tát Hiện Ở Trong.Bốn Mươi Tám Nguyện Độ Chúng Sanh.Chín Phẩm Sen Vàng Lên Giải Thoát.Quy Mạng Lễ A Mi Đà Phật.Ở Tây Phương Thế Giới An Lành.Con Nay Xin Phát Nguyện Vãng Sanh.Cúi Xin Đức Từ Bi Tiếp Độ.Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Đại Từ Đại Bi Tiếp Dẫn Đạo Sư A Mi Đà Phật.

A Mi Đà Phật 108 lần (hay niệm nhiều hơn).

 homage

PHÁT NGUYỆN VÃNG SANH TÂY PHƯƠNG

Đệ Tử Chúng Con. Hiện Là Phàm Phu.Trong Vòng Sanh Tử. Tội Chướng Sâu Nặng. Luân Chuyển Sáu Đường. Khổ không Nói Được.Nay Gặp Tri Thức. Được Nghe Danh Hiệu. Bản Nguyện Công Đức Phật A Mi Đà. Một lòng Xưng Niệm. Cầu Nguyện Vãng Sanh. Nguyện Phật Từ Bi. Xót Thương Chẳng Bỏ. Phóng Quang Nhiếp Thọ. Đệ Tử Chúng Con, Chưa Biết Phật Thân. Tướng Tốt Quang Minh. Nguyện Phật Thị Hiện. Cho Con Được Thấy. Lại Thấy Tướng Mầu.Quán Âm Thế Chí. Các Chúng Bồ Tát Và Thế Giới Cực Lạc, Thanh Tịnh Trang Nghiêm, Vẻ Đẹp Quang Minh.Xin Đều Thấy Rõ. Con Nguyện Lâm Chung Không Chướng Ngại, A Mi Đà Phật Đến Rước Từ Xa, Quán Âm Cam Lồ Rưới Nơi Đầu, Thế Chí Kim Đài Trao Đỡ Gót, Trong Một Sát Na Lìa Ngũ Trược, Khoảng Tay Co Duỗi Đến Liên Trì. Khi Hoa Sen Nở Thấy Từ Tôn, Nghe Tiếng Pháp Sâu, Lòng Sáng Tỏ, Nghe Xong Liền Ngộ Vô Sanh Nhẫn, Không Rời An Dưỡng, Lại Ta Bà, Khéo Đem Phương Tiện Lợi Quần Sanh, Hay Lấy Trần Lao Làm Phật Sự, Con Nguyện Như Thế Phật Chứng Tri, Kết Cuộc Về Sau Được Thành Tựu. Niệm Phật,Lạy Phật Công Đức Thù Thắng Hạnh,Vô Biên Thắng Phước Giai Hồi Hướng, Phổ Nguyện Pháp Giới Chư Chúng Sanh, Tốc Vãng Vô Lượng Quang Phật Sát. Nguyện Tiêu Tam Chướng Trừ Phiền Não. Nguyện Đắc Trí Huệ Chơn Minh Liễu. Phổ Nguyện Tội Chướng Tất Tiêu Trừ.Thế Thế Thường Hành Bồ Tát Đạo.Nguyện Sanh Tây Phương Tịnh Độ Trung.Cửu Phẩm Liên Hoa Vi Phụ Mẫu,Hoa Khai Kiến Phật Ngộ Vô Sanh,Bất Thối Bồ Tát Vi Bạn Lữ.Nguyện Dĩ Thử Công Đức.Phổ Cập Ư Nhất Thiết.Ngã Đẵng Dữ Chúng Sanh.Giai Cộng Thành Phật Đạo.


Nguyện dĩ thử công đức
Trang nghiêm Phật Tịnh Độ
Thượng báo tứ trọng ân
Hạ tế tam đồ khổ
Nhược hữu kiến văn giả
Tức phát Bồ Đề tâm
Tận thử tất báo thân
Đồng sanh Cực Lạc quốc! 

  http://www.voluongthophat.com/PS_TINH_KHONG/

73353775187597294549

Phật nói với chúng ta nếu như không khởi tâm, không động niệm thì thế giới này không còn nữa. Thế giới này đến như thế nào? Do khởi tâm động niệm mà có, cho nên các vị chỉ cần thấy thế giới này vẫn còn thì khởi tâm động niệm của các vị chưa dừng lại.

Khởi tâm động niệm dừng lại thì thế giới này không còn, là giả không phải thật. Tất cả mọi hiện tượng đều là một hiện tượng dao động, hiện tượng này được nhà khoa học hiện đại chứng minh rồi. Toàn thể vũ trụ chính là dao động hình mắc lưới giống như mạng internet vậy, nó là dao động. Nó vừa dừng lại tất cả đều không còn nữa.

Khoa học phát hiện và những điều đã nói trong Kinh Phật đều tương đồng. Không khởi tâm, không động niệm lục đạo không còn nữa, thập pháp giới không còn nữa, các vị nhìn thấy nhất chân pháp giới rồi, các vị sống nơi thật báo trang nghiêm của chư Phật Như Lai, đó gọi là nhất chân pháp giới. …

Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa (Tập 523) – Lão Pháp Sư Tịnh Không.

Bốn loại Tịnh độ

Từ cõi Ta bà này, cứ về hướng Tây, cách đây hơn 10 muôn ức cõi Phật, có thế giới tên là Cực lạc. Vị Giáo chủ ở thế giới ấy là Phật A Mi Đà thường hay nói Pháp. Cõi ấy có 7 lớp câu lưu (tường hoa), 7 lớp lưới giăng, 7  hàng cây xinh đẹp, có “hồ thất bảo” đầy “nước tám công đức“. Đáy hồ toàn là cát vàng. Bốn phía bờ hồ đều cẩn vàng ngọc, châu báu. Trong hồ có hoa sen bốn màu lớn bằng bánh xe, hương thơm ngào ngạt, màu nào cũng có hào quang chiếu sáng. Quanh hồ, vươn lên những tòa lâu đài nguy nga, xinh đẹp làm toàn bằng thất bảo…

Thích Giác Thiện

1) THƯỜNG TỊCH QUANG TỊNH ĐỘ

Đây là cảnh giới mà Pháp thân Phật an trụ.”Thường” là không thay đổi, không sanh diệt tức Pháp thân Phật; “Tịch”  là xa lìa các phiền não vọng nhiễm tức là đức giải thoát của Phật. “Quang” là chiếu sáng khắp cả 10 phương tức là đức Bát nhã của Phật. Như thế cõi Tịnh Độ này đủ cả 3 đức quý báu của Phật là Thường, Tịch và Quang, cho nên gọi là “Thường Tịch Quang Tịnh Độ”.

Cảnh Tịnh Độ này không có hình sắc mà chỉ là chơn tâm. Vì bản thể chơn tâm, hay tánh viên giác “thường vắng lặng, chiếu soi và thanh tịnh”, nên gọi là “Thường Tịch Quang Tịnh Độ”. Chư Phật khi đã chứng được cảnh giới này rồi, thì thân và độ không hai, song vì căn cứ theo 3 loại Tịnh Độ sau đây mà tạm gọi là có thân, có độ. Chứng đến chỗ này, nếu đứng về thân thì gọi là “Pháp thân”, còn đứng về độ, thì gọi là “Thường Tịch Quang Tịnh Độ”.

Kinh Tịnh danh, về lời sớ, có chép: “tu chơn hạnh về viên giáo, khi nhơn viên quả mãn, thành bực Diệu Giác (Phật) sẽ ở cõi Thường Tịch Quang Tịnh Độ”.

2) THẬT BÁO TRANG NGHIÊM TỊNH ĐỘ

Hành giả trải qua 3 số kiếp tích công lũy đức, do phước báo tu hành nhiều đời dồn chứa lại, làm trang nghiêm cảnh giới chơn thật nên gọi là “Thật Báo Trang Nghiêm Tịnh Độ”. Cảnh giới Tịnh Độ này, là chỗ ở của Báo thân Phật. Kinh Quán Vô Lượng Thọ về lời sớ có chép: “tu tập chơn thật, cảm đặng quả báo tốt đẹp, cho nên gọi là Thật Báo Trang Nghiêm”. Bên Đại thừa Viên giáo thì cõi này là của các bậc Tam hiền (Trụ, Hạnh, Hướng); còn bên Đại thừa Biệt giáo, thì đây là cõi của các bậc từ Thập địa cho đến Đẳng giác Bồ Đề.

3) PHƯƠNG TIỆN HỮU DƯ TỊNH ĐỘ

Cảnh Tịnh Độ này không phải là cứu cánh rốt ráo, mà chỉ là phương tiện. Đây là cõi Tịnh Độ của hàng Nhị thừa. Các vị này, tuy đã dứt được kiến hoặc và tư hoặc trong 3 cõi (Dục giới, Sắc giới và Vô sắc giới), nhưng còn dư lại 2 hoặc, là vô minh hoặc và trần sa hoặc chưa trừ được, nên gọi là “hữu dư”. Đã là “hữu dư” tức là chưa phải hoàn toàn cứu cánh, nên gọi cõi Tịnh Độ này là “Phương Tiện Hữu Dư Tịnh Độ”.

4) PHÀM THÁNH ĐỒNG CƯ TỊNH ĐỘ

Đây tức là cõi Tịnh Độ của đức Phật A Mi Đà ở Tây phương.Đã gọi là Tịnh Độ, hay Cực lạc, tất nhiên có đủ các đức thanh tịnh, trang nghiêm, không có 4 ác thú. Nhưng đây vì Phật, Bồ Tát và các Thượng thiện nhơn (Thánh) cùng sống chung với các chúng sanh mới vãng sanh, chưa chứng được quả Thánh (phàm) nên gọi là “Phàm Thánh Đồng Cư Tịnh Độ”.

Vì phần đông tín đồ Phật giáo Việt Nam và Trung Hoa trong khi tu về pháp môn Tịnh Độ, đều nguyện sanh về cõi Tịnh Độ này, tức là cõi Cực lạc của Phật A Mi Đà, nên ở đây, chúng tôi xin căn cứ theo kinh  “Tiểu bổn A Mi Đà” thuật lại lời đức Phật Thích Ca đã tả về cảnh giới của cõi Tịnh Độ này:

“Từ cõi Ta bà này, cứ về hướng Tây, cách đây hơn 10 muôn ức cõi Phật, có thế giới tên là Cực lạc. Vị Giáo chủ ở thế giới ấy là Phật A Mi Đà thường hay nói Pháp. Cõi ấy có 7 lớp câu lưu (tường hoa) 7 lớp lưới giăng, 7 hàng cây xinh đẹp, có “hồ thất bảo” đầy “nước tám công đức“. Đáy hồ toàn là cát vàng. Bốn phía bờ hồ đều cẩn vàng ngọc, châu báu. Trong hồ có hoa sen bốn màu lớn bằng bánh xe, hương thơm ngào ngạt, màu nào cũng có hào quang chiếu sáng. Quanh hồ, vươn lên những tòa lâu đài nguy nga, xinh đẹp làm toàn bằng thất bảo.

Trên không trung, hòa lẫn trong những bản nhạc thiên, có những tiếng chim báu, do Phật hóa hiện ra, để thuyết pháp luôn trong 6 thời cho dân chúng nghe. Người nghe rồi liền phát tâm niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng. Không những chỉ có tiếng chim, mà có đến tiếng nước chảy, gió thổi, cây reo, cũng đều phát ra tiếng pháp nhiệm mầu.

Cảnh giới Cực lạc tốt đẹp, trang nghiêm như thế là do công đức của Phật A Mi Đà là vị Giáo chủ của cõi ấy và các vị Bồ Tát, Thánh chúng chung nhau tạo thành.

Trích từ: Tịnh Độ Nhập Môn Luận
Luận giảng: Thích Giác Thiện

CHÚ THÍCH:    Niệm A Di Đà Phật hay A Mi Đà Phật?

Có người hỏi tôi: “Thưa pháp sư! Có người niệm A Di Đà Phật, có người niệm A Mi Đà Phật, rốt cuộc cái nào là đúng?” Chỉ cần trong lòng bạn nghĩ chính xác đều đúng, đây là Phật pháp thù thắng! Cho nên, Phật pháp trọng thực chất không trọng hình thức, trong lòng chân thật có, A Di Đà Phật, A Mi Đà Phật đều như nhau, chỉ cần trong lòng bạn thật có, nhất là bạn sợ phát ra cái âm sai đi, e rằng tương lai có sai lầm. Vậy bạn nghĩ đến “Thanh Tịnh, Bình Đẳng, Giác”, đây là trên kinh Vô Lượng Thọ nói, trong tâm thanh tịnh – bình đẳng – giác, ta niệm A Di Đà Phật được, đúng rồi, niệm A Mi Đà Phật cũng đúng, ta niệm bốn chữ đúng, niệm sáu chữ cũng đúng, không nên ở nơi chỗ này mà so đo. Tổng nguyên tắc chính là “Tâm tịnh, thời Cõi Phật tịnh”.

 Pháp Sư Tịnh Không (Trích trong Hoa Nghiêm Áo Chỉ tập 48.  Nguồn: http://tinhkhongphapngu.net

TRONG NHẤT TÂM CHẲNG CÓ ĐÚNG HAY SAI, NGƯỜI TAM TÂM NHỊ Ý MỚI CÓ PHÂN BIỆT, CHẤP TRƯỚC, VỌNG TƯỞNG

Quý vị thích niệm như thế nào bèn niệm như thế ấy, chỉ cần niệm đến mức tâm thanh tịnh là đắc lực. Có người hỏi: “Niệm bốn chữ hay là niệm sáu chữ? Niệm một âm hay là niệm bảy âm?”[7] Toàn là những chuyện chẳng ra đâu vào đâu cả! Vì sao? Đó là phương pháp, phương pháp không nhất định, niệm lớn tiếng cũng được, niệm nhỏ tiếng cũng xong, niệm thầm cũng được, niệm Kim Cang Trì cũng hay, không nhất định! Nói chung là [phải tuân thủ] một nguyên tắc: Phải niệm sao cho thân tâm tự tại. Điểm này rất quan trọng, phải niệm đến nhất tâm bất loạn.

Nếu khi niệm Phật mà khởi phân biệt, chấp trước thì đều là sai lầm. Cách niệm của tôi khác với cách niệm của người ta, đừng khởi lên tranh chấp. Tôi niệm cách này, tôi đắc nhất tâm, người khác niệm cách của họ đắc nhất tâm thì đều là vô lượng công đức, không nhất định cách tôi niệm là đúng, cách người khác niệm là sai! Cũng có thể là người ta niệm đúng, tôi niệm trật, vì sao? Người ta niệm Phật chẳng khởi tâm phân biệt, tôi niệm Phật khởi phân biệt, “tôi đúng, kẻ khác sai”, tôi trật lất rồi! Tôi nhị tâm, chẳng còn là nhất tâm nữa! Nhất là khi đại chúng cùng niệm Phật thì thường có khi pháp khí gõ trật nhịp, mọi người sanh phiền não. Vì sao người ấy sanh phiền não? Là vì niệm bằng tam tâm nhị ý, đương nhiên người ấy sanh phiền não. Nếu người ấy nhất tâm niệm, quý vị gõ sai như thế nào đi nữa, người ấy cũng không nghe, nhất tâm mà! Trong nhất tâm chẳng có đúng hay sai, tam tâm nhị ý mới có phân biệt, chấp trước, vọng tưởng; đấy là điều rất khẩn yếu!

Trích A MI ĐÀ KINH SỚ SAO DIỄN NGHĨA-tập 39-phần 20
Lão pháp sư TỊNH KHÔNG.
A MI ĐÀ PHẬT !

 

Trong tịnh tông này, phương pháp được sử dụng là “một mực xưng niệm”, chuyên niệm một câu A Mi Đà Phật. Nhưng khi quý vị niệm, nhất định là buông xuống vạn duyên, như vậy thì mới có thể thành công. Suốt ngày từ sáng đến tối niệm Phật, mà suốt ngày từ sáng đến tối vẫn thị phi (đúng sai), nhân ngã (ta người), vẫn chẳng buông xuống được, vô dụng! Trong khi chúng ta niệm Phật, khi dấy khởi một câu Phật hiệu A Mi Đà Phật, buông xuống vạn duyên, tâm địa thanh tịnh (trong sạch), chỉ có một câu Phật hiệu này thì gọi là “công phu”, là niệm Phật chân chánh. Khi niệm Phật, quyết định chớ nên xen tạp. Người niệm Phật còn nghĩ Đông tưởng Tây thì là xen tạp, chẳng thể thành công. Niệm mấy câu Phật hiệu là gieo thiện căn mà thôi. Đời này chẳng đạt được lợi ích. Thầy Lý thường nói: “Đáng nên sanh tử như thế nào thì vẫn phải sanh tử như thế đó!” Chẳng có cách nào! Chẳng chuyển nổi nghiệp của quý vị. Vì lẽ này, nhất định phải khởi đầu từ nội tâm. Tu hành là sửa đổi cái tâm, đổi cái tâm hư vọng thành cái tâm chân thành, đổi cái tâm ô nhiễm thành tâm thanh tịnh, đổi cái tâm bất bình đẳng thành tâm bình đẳng. Đó là tu hành. Phải niệm Phật hiệu theo cách như vậy thì mới có thể đạt được hiệu quả, niệm đến mức công phu thành phiến, Sự nhất tâm bất loạn, hoặc Lý nhất tâm bất loạn.

(Pháp Sư Tịnh Không)

 

Đại Sư Huệ Năng nói rất hay: “Vốn chẳng có một vật, nào sợ nhuốm bụi trần”, đấy là nói về chân tâm (tâm thanh tịnh hay tâm trong sạch). Chân tâm là nhất tâm, trong nhất tâm thứ gì cũng không có. Khi nào, bản thân quý vị đạt đến “vốn chẳng có một vật (trong tâm vốn chẳng có một vật)”, sẽ thật sự chứng đắc. “Diệu tâm” là chân tâm, quả thật “vốn chẳng có một vật”.

Khi Huệ Năng Đại Sư chứng đạo, nói ra cảnh giới của chính mình: “Nào ngờ tự tánh vốn sẵn thanh tịnh”. Tự tánh là tự tâm, bổn tâm của chính mình là thanh tịnh. Hiện tại nó chẳng thanh tịnh là do chính mình gây ra, chẳng phải là người khác gây nên. Quý vị vốn chẳng có vọng niệm, hằng ngày tự mình khởi vọng tưởng, vậy thì còn có cách nào nữa đây? Chuyện ấy Phật, Bồ Tát chẳng thể giúp quý vị được, vì quý vị tự mình sanh vọng tưởng. Phật, Bồ Tát giúp đỡ chúng ta bằng cách nói cho chúng ta biết rõ ràng những nguyên tắc và nguyên lý, khiến cho chúng ta tự mình giác ngộ. Tâm ta vốn sẵn thanh tịnh, hóa thành suốt ngày tưởng Đông nghĩ Tây; cái suy tưởng ấy quả thật là vọng tưởng, vì quý vị nghĩ xem: Chẳng có thứ gì là chân thật, đều là giả. Vì sao biết chúng là giả? Vì cái tâm có thể suy tưởng ấy là giả, là pháp sanh diệt; niệm này sanh, niệm kia diệt. Kinh Kim Cang giảng về vọng tâm, bảo “tam tâm bất khả đắc”, quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vị lai tâm bất khả đắc. Quý vị còn có suy tưởng gì nữa? Nếu “tưởng” là thật thì có thể tưởng, Phật cũng sẽ chủ trương, cũng bảo quý vị tưởng. Tưởng là giả, chẳng thật!

(Pháp Sư Tịnh Không

 

Tâm tánh, thưa quý vị, chính là Tánh trong “minh tâm kiến tánh”. Tánh chẳng có trong, ngoài, cũng chẳng ở giữa, trong, ngoài, trung gian đều ở trong tánh, chẳng lìa khỏi tánh, chẳng rời khỏi tự tánh. Chẳng phải là quá khứ, chẳng phải hiện tại, chẳng phải vị lai. Đấy là chẳng có thời gian, còn những điều trong phần trên (chẳng có trong, ngoài, cũng chẳng ở giữa) tức là chẳng có không gian. Nó chẳng có hình tướng, chẳng có sắc tướng, dài, ngắn, vuông, tròn là hình tướng, cái gì cũng chẳng phải! Tìm chẳng thể được, thật đấy! Vì sao? Sáu căn chẳng duyên được, mắt nhìn chẳng thấy nó, tai chẳng nghe được nó, tâm nghĩ chẳng ra. Tâm tưởng là thức thứ sáu, tức ý thức. Công năng của thức thứ sáu (ý thức) rất lớn, đối nội bèn có thể duyên đến A Lại Da, đối ngoại nó có thể duyên tới hư không pháp giới, nhưng chẳng duyên được tự tánh, vì sao? Nó là vọng tâm, vọng tâm chẳng thấy chân tâm. Vì vậy, tìm chẳng thể được. Quý vị chẳng thể nói nó là không, vì nó có thể hiện tướng, nó hiện ra gì vậy? Tạo đủ bách giới thiên như, nhưng chẳng thể nói nó là có. Nó có thể biến hiện bách giới thiên như, nay chúng ta nói là “vũ trụ, vạn vật”. Vũ trụ vạn vật do nó sanh ra, nhưng quý vị chẳng thể nói vũ trụ vạn vật là có! Vì sao chẳng thể nói nó là có? Quý vị phải hiểu duyên khởi của nó, nó là hiện tượng tích lũy trong từng niệm một, giống như chúng ta coi phim, hoặc giống như nhìn vào hình ảnh trên màn hình [TV, hoặc computer], thấy dường như là có, nhưng trên thực tế, chúng chẳng có, sanh diệt trong sát-na. Phải hiểu “sát-na” thật sự là ba trăm hai mươi triệu lần sanh diệt trong một cái khảy ngón tay.

Do sanh diệt quá nhanh, nhanh đến nỗi không cách nào tưởng tượng, nên sanh diệt là chẳng sanh diệt. Câu này có ý nghĩa rất sâu. Nếu thật sự chẳng có sanh diệt, nói “sanh diệt là chẳng sanh diệt”, há phải là lời lẽ thừa thãi ư? Quả thật có sanh diệt, nhưng sanh diệt quá nhanh. Không chỉ năng lực sáu căn của chúng ta chẳng có cách nào thấy được sự sanh diệt này, mà sáu thức của chúng ta tư duy, tưởng tượng nó cũng nghĩ không ra, tốc độ quá nhanh, lục căn, lục thức đều do nó biến hiện. Phải như thế nào thì mới có thể thấy? Chúng ta buông lục căn và lục thức xuống, tự nhiên nó sẽ hiện tiền. Vì vậy, nếu chúng ta hỏi Thích Ca Mâu Ni Phật khai ngộ dưới cội Bồ Đề là như thế nào ư? Trong Phương Trượng Thất, Huệ Năng đại sư nghe giảng kinh Kim Cang khai ngộ như thế nào? Chẳng có gì khác! Giáo pháp Đại Thừa dạy chúng ta: Chỉ cần quý vị buông vọng tưởng, phân biệt, chấp trước xuống, bèn khai ngộ. Những thứ này và cương lãnh tu hành yêu cầu trong Tông Môn có cùng một ý nghĩa, tu hành trong Tông Môn đòi hỏi người ta phải lìa tâm ý thức để tham, tức Tham Thiền. Tham là như thế nào? Lìa tâm ý thức mới gọi là tham; dùng tâm ý thức thì gọi là nghiên cứu. Dùng tâm ý thức để tu học Phật pháp là Phật học; lìa tâm ý thức thì quý vị thật sự học Phật, vì sao? Quý vị thành Phật. Tâm là gì? Tâm là A Lại Da. Nghiệp Tướng trong ba tế tướng của A Lại Da gọi là tâm; Mạt Na là chấp trước, tứ đại phiền não thường nương theo, đó là chấp trước; ý thức là phân biệt. Lìa tâm ý thức là gì? Lìa vọng tưởng, phân biệt, chấp trước; lìa sạch sành sanh, tự tánh bèn hiện tiền.

Hiện thời chúng ta đã hiểu đạo lý này, đã hiểu như thế nào? Đã hiểu gọi là giải ngộ, nhưng chưa có cách nào chứng đắc. Chứng đắc mới hữu dụng, giải ngộ vẫn chưa hữu dụng. Lúc chứng đắc gọi là chứng ngộ, quý vị thật sự buông xuống, buông vọng tưởng, phân biệt, chấp trước xuống. Họ (người đã chứng ngộ) rất lợi hại, đốn xả, đốn ngộ, ngay lập tức buông vọng tưởng, phân biệt, chấp trước xuống. Phàm phu thành Phật trong một niệm; buông một niệm xuống, rất lợi hại! Qua kinh giáo, chúng ta thấy Thích Ca Mâu Ni Phật là như vậy, đó là “căn tánh viên đốn”. Chúng ta thấy Huệ Năng đại sư vào thời Đường tại Trung Quốc cũng là đốn ngộ, đốn xả. Vấn đề là quý vị có chịu buông xuống hay không?

Chẳng chịu buông xuống là giải ngộ, buông xuống là chứng ngộ. Nay chúng ta là giải ngộ, huân tập trong giáo pháp Đại Thừa nhiều năm như thế, chúng ta thừa nhận, chẳng hoài nghi tí nào, chúng ta cũng có thể được gọi là căn tánh Đại Thừa trung thượng. Quý vị đã hiểu rõ, minh bạch chân tướng sự thật, chẳng hoài nghi, chẳng buông xuống. Cổ nhân nói: “Ngộ hậu khởi tu” (sau khi ngộ sẽ bắt đầu tu), nay quý vị phải làm gì? Buông xuống. Buông xuống như thế nào? Lúc ăn cơm, buông vọng tưởng, phân biệt, chấp trước xuống; lúc mặc quần áo, buông vọng tưởng, phân biệt, chấp trước xuống; lúc làm việc cũng như thế; xử sự, đãi người, tiếp vật cũng như thế, quý vị bèn thành công, đó gọi là tu hành thật sự!

Trich : Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa
淨土大經解演義
phần 10
Chủ giảng: Lão pháp sư Tịnh Không
Thời gian: Ngày 5 tháng 04 năm 2010
Địa điểm: Hương Cảng Phật Đà Giáo Dục Hiệp Hội
Chuyển ngữ: Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa
Giảo chánh: Đức Phong và Huệ Trang

Tập 20

 

Vị Sử quân lại hỏi về vấn đề niệm Phật A Mi Ðà để được vãng sanh về Tây phương. Tổ nói: “Kẻ mê niệm Phật cầu vãng sanh nơi khác, người ngộ tự tin nơi tâm … Phật dạy: Khi nơi tâm mình tịnh tức là cõi Phật tịnh … Nếu ngộ được pháp vô sanh thì cõi Tây phương cách đây chẳng xa, chẳng ngộ tự tâm mà niệm Phật thì con đường vãng sanh còn xa xôi … Muốn thấy Phật phải tìm ở nơi tánh, chớ nên cầu ở bên ngoài … Chỉ cần tâm được thanh tịnh, thì tự tánh tức là Tây phương vậy.”

Plz Click Vào Đây!!

48 LỜI NGUYỆN CỦA PHẬT A-MI-ĐÀ

Chú Giải 
Kinh Phật Thuyết 
Ðại Thừa Vô Lượng Thọ 
Trang Nghiêm Thanh Tịnh 
Bình Ðẳng Giác

Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa

Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa pdf

Hành Trì và Trợ Niệm

http://www.tinhtonghochoi.org/

http://voluongthophat.wordpress.com/kinh-phap-cu/

Trang tham khảo:

http://voluongthophat.wordpress.com/about/

http://www.niemphat.org/

http://voluongtho.vn/

http://tinhtong.org/main/tab-loiNgo.html

DANH SÁCH BAN HỘ NIỆM

 http://www.tinhthuquan.com/csDieuAm/csDieuAm.htm

NHỮNG LỜI DẶN DÒ CHUẨN BỊ TRƯỚC LÚC LÂM CHUNG

https://voluongthophat.wordpress.com/tai-phat-am/